Vừa nghe tiếng gọi y sĩ, Triệu Lan Hoa đang nằm trên cáng bỗng giật mình, run rẩy mở mắt. Bà ta giả vờ thều thào, hơi thở đứt quãng yếu ớt như sắp tắt: “Thủ... Thủ trưởng Tống, không... không cần tìm y sĩ. Tôi... chỉ là quá xúc động, nghỉ... nghỉ một lát là sẽ ổn thôi.”
Thấy bà ta đã tỉnh lại, sắc mặt Thủ trưởng Tống dịu đi vài phần. Ông quay sang hỏi Lục Thời Thâm: “Mễ Đậu ra sao rồi?”
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Vẫn đang ở phòng cấp cứu.” Lục Thời Thâm trầm giọng đáp.
Đinh Lan Anh đỡ Triệu Lan Hoa dậy, vẫn lo bà ta ngất xỉu lần nữa nên cẩn thận giữ c.h.ặ.t t.a.y không buông. Đưa mắt nhìn Dương Niệm Niệm, bà ta bắt đầu đay nghiến, lời lẽ đầy ẩn ý: “Dưa hấu là đồ có tính hàn, con trẻ năm tuổi bụng dạ yếu ớt, lại chưa ăn bao giờ, đột nhiên ăn nhiều như vậy, không xảy ra chuyện mới là lạ. Đồng chí cũng là người làm mẹ, sao lại có thể làm việc thiếu suy nghĩ đến vậy?”
Lục Thời Thâm khẽ nhíu mày, lên tiếng bênh vực vợ: “Chuyện của Mễ Đậu không liên quan đến dưa hấu.”
Trương chính ủy thấy Lục Thời Thâm đứng ra bảo vệ Dương Niệm Niệm thì đắc ý mỉa mai: “Đồng chí Lục, cả đơn vị này ai cũng rõ đồng chí cưng chiều vợ, nhưng cưng chiều vợ không phải là cách như vậy. Mễ Đậu mà xảy ra bất trắc gì, đồng chí sẽ ăn nói với liên trưởng Tạ ra sao? Lỡ làm người khác bị thương cũng phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đấy. Đồng chí là liên trưởng, lẽ nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222333/chuong-107.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.