"Không có chuyện gì, chỉ là muốn nhờ đồng chí nhắn lời giúp."
Giọng Đoàn trưởng Lục trầm lạnh, không mang theo chút cảm xúc nào. Dù chỉ qua điện thoại, Giám đốc Trịnh vẫn cảm thấy sống lưng lạnh toát.
"Nói với Phương Hằng Phi, nhân viên của ngân hàng các đồng chí, tôi đã gọi điện đến."
Giám đốc Trịnh ngây người, cầm ống nghe đã lâu mà vẫn chưa thông suốt đầu đuôi câu chuyện.
Lẽ nào, Phương Hằng Phi đã đắc tội với quân nhân nào rồi? Ếch Ngồi Đáy Nồi
Không phải chứ? Phương Hằng Phi mới tới Hải Thành chưa lâu, làm sao có thể đắc tội với bộ đội được?
Ông ta gọi Phương Hằng Phi vào văn phòng, nhìn từ trên xuống dưới một hồi lâu, khiến Phương Hằng Phi đứng ngồi không yên, lòng dạ thấp thỏm không yên.
"Giám đốc, ông tìm tôi có việc gì ạ?" Phương Hằng Phi cố gắng nhớ lại xem hai ngày nay mình có làm sai điều gì không.
"Cậu có quen Đoàn trưởng Lục của bộ đội không?" Giám đốc Trịnh thăm dò hỏi.
Đoàn trưởng Lục?
Lòng Phương Hằng Phi "thịch" một tiếng, thấp thỏm không yên hỏi lại: "Anh ấy, anh ấy nói gì ạ?"
Giám đốc Trịnh đã lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm, lăn lê bò trườn mới lên được vị trí này, rất giỏi nhìn mặt mà đoán ý. Chỉ cần liếc mắt một cái, ông ta đã nhận ra vẻ mặt Phương Hằng Phi không ổn.
Tên Phương Hằng Phi này, tám chín phần mười là đã đắc tội với người của bộ đội rồi. Việc Đoàn trưởng Lục đích thân gọi điện, tám chín phần mười là muốn cảnh cáo cậu ta.
Sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222313/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.