Dương Niệm Niệm rót cho mình nửa ly rượu trắng, rồi không dám rót thêm nữa. Cô biết nguyên chủ chưa từng uống rượu, cũng không rõ tửu lượng của cơ thể này ra sao. Uống say mà hỏng việc thì thật quá thiệt thòi.
Cô nhìn về phía Lục Thời Thâm đang ngồi đối diện, hỏi: "Anh uống được bao nhiêu?”
Lục Thời Thâm kéo ống quần, ngồi xuống chiếc ghế gỗ, đáp: “Khoảng nửa chén.”
Dương Niệm Niệm lập tức đẩy ly rượu lại gần anh: “Vậy thì em rót cho anh một chút để nếm thử thôi, đừng uống nhiều quá.”
Một chút để lấy dũng khí thôi, nhỡ đâu uống nhiều, tối đến lại “hỏng việc” thì thiệt đủ đường. Nghĩ đến đây, Dương Niệm Niệm lại thầm bật cười.
Lục Thời Thâm không phải không uống được rượu, chỉ là hắn thấy uống rượu dễ làm hỏng việc, vả lại ngày thường hắn cũng không có thói quen này. Hắn không nói gì, chỉ trầm lặng nhìn cô.
“Nào, cạn ly… Ôi chao, cay quá chừng…” Dương Niệm Niệm cầm chiếc ca men của mình cụng khẽ vào ca của Lục Thời Thâm, rồi nhấp một ngụm. Gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó lại, cô vội vàng gắp một miếng thức ăn đưa vào miệng, mới thấy đỡ vị cay nồng.
Lục Thời Thâm thấy cô nhăn mặt, khẽ nói: “Uống từ từ thôi, rượu này tới 58 độ lận đó.”
“Hèn gì cay thế.” Vừa nói, đôi má trắng hồng của Dương Niệm Niệm đã ửng đỏ.
Hắn muốn ngăn cô lại, nhưng Niệm Niệm vẫn kiên quyết nâng ca men lên, còn giục hắn uống: “Uống đi nào, đừng để lãng phí. Ăn xong anh mau đi tắm rồi vào phòng nghỉ sớm.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222308/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.