"Vậy mà còn có cả anh trai biết đánh nhau nữa à? Thế chẳng phải cô ta là dì ghẻ của mấy đứa trẻ đó sao?"
Phương Hằng Phi suýt phát điên. Hắn ghét bỏ lườm nguýt An An và Duyệt Duyệt, chỉ hận không thể quẳng hai đứa bé này đi thật xa vì chúng là "nòi giống của lão đàn ông kia."
Nhìn An An và Duyệt Duyệt kích động đến như vậy, trong lòng Dương Niệm Niệm trào dâng cảm giác ấm áp khó tả. Thấy sắc mặt Phương Hằng Phi bất thường, cô lo lắng hắn sẽ ra tay làm hại bọn trẻ. Để đảm bảo an toàn, cô bế An An ngồi vào thùng xe.
Cô thẳng thắn cảnh cáo Phương Hằng Phi, "Tốt nhất là anh đừng có ý định xấu xa mà làm hại hai đứa trẻ này. Bằng không, anh cứ chờ mà về nhà làm ruộng đi thôi."
Phương Hằng Phi lộ rõ vẻ đau đớn tột cùng, "Niệm Niệm, sao em lại trở thành như vậy? Em có thể trả thù tôi, nhưng không thể đắm mình sa ngã. Em có biết khi nhìn thấy em như vậy, tôi đau lòng biết bao không?"
Dương Niệm Niệm cười khẩy, "Anh sống không như ý, lại chạy đến đây đau lòng cho tôi, một quân tẩu, sống sung sướng không phải lo lắng chuyện cơm áo? Anh có phải có bệnh ở đâu không thế?"
"Trước kia em đơn thuần và lương thiện biết bao. Vì sao bây giờ lại trở nên hám lợi hư vinh như thế?" Phương Hằng Phi thất vọng nói.
Ếch Ngồi Đáy Nồi
"Tôi không dành tâm tư cho anh nữa, thế là hám lợi hư vinh?"
Dương Niệm Niệm không chút nể nang vạch trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222305/chuong-79.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.