Cù Hướng Tiền nghe An An nói, nhất thời mơ hồ không hiểu. Sao lại vừa gọi là thím, mà lại là vợ của ba thằng bé? Hắn ngẫm nghĩ một lúc, rồi đưa mắt nhìn Dương Niệm Niệm với vẻ không thể tin nổi, khuôn mặt lộ rõ sự tiếc nuối khi hỏi: “Cô là mẹ kế của thằng bé sao?”
Một đứa trẻ đã chừng năm, sáu tuổi là con riêng, vậy chồng cô hẳn đã ngoài ba mươi rồi sao? Một cô gái xinh đẹp, lanh lợi thế này, lại trẻ tuổi như vậy mà phải làm mẹ kế cho người ta, thật khiến người khác phải tặc lưỡi tiếc nuối.
“Phải đó.” Dương Niệm Niệm hào phóng thừa nhận. Trong mắt cô, được làm vợ Lục Thời Thâm là một điều đáng tự hào vô cùng.
An An ưỡn cằm nhỏ, gương mặt nhỏ xinh đầy vẻ kiêu hãnh nhưng cũng ẩn chứa sự cảnh giác khi nói với Cù Hướng Tiền: “Thím cháu lớn lên xinh đẹp tuyệt trần, ba cháu cũng tài giỏi lắm đó, chú ấy là người hùng của cháu! Hai người họ quả là một cặp trời sinh!”
Thế nên, đừng ai hòng dòm ngó thím của cháu! Đây là vợ của ba cháu, ra ngoài cháu phải giúp ba bảo vệ vợ mình, không thể để thím bị kẻ khác cướp mất.
Cù Hướng Tiền bị lời nói ngây thơ của An An chọc cho bật cười. Hắn chỉ nghĩ đó là câu nói bâng quơ của trẻ nhỏ, không để bụng. Thế nhưng, hắn vẫn thấy thật đáng tiếc khi Dương Niệm Niệm lại phải làm mẹ kế cho người ta.
Vốn dĩ, hắn còn định giới thiệu cô cho người nhà, nào ngờ, giờ đây cô đã yên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222303/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.