Đinh chủ nhiệm vừa dứt lời, Diệp Mỹ Tĩnh đã vội vàng ngắt lời: “Nếu là con bé câm, tôi sẽ không nuôi đâu.”
Theo suy nghĩ của ả, vợ chồng không có con cái, nhận nuôi một đứa trẻ về sẽ mang lại vận may, mở đường cho vợ chồng cô ta có mụn con. Lỡ như vợ chồng cô ta không có phúc phận làm cha mẹ, nhận nuôi một đứa trẻ, biết đâu lại có thể sinh được một mụn con nối dõi? Nhưng nếu Duyệt Duyệt là con câm thì không được rồi, chẳng may tật bệnh lại lây sang con cái mình thì khốn? Tuy còn nhỏ tuổi, nhưng Khương Duyệt Duyệt cũng không phải đứa trẻ ngây thơ. Nghe Diệp Mỹ Tĩnh muốn đưa mình về nuôi, bé sợ hãi đến phát khóc, ôm chặt lấy Dương Niệm Niệm không dám buông tay rời.
Dương Niệm Niệm tức đến bật ra tiếng cười khẩy, nhìn ba người trước mặt, cô nói: “Mấy vị thật là nực cười hết chỗ nói! Muốn nhận nuôi trẻ con thì mời đến viện mồ côi mà tìm, đến nhà tôi làm gì? Nhà tôi đâu phải chỗ thu nhận trẻ mồ côi? Duyệt Duyệt là em ruột của bạn tôi, có gia đình, có anh trai đàng hoàng. Rốt cuộc mấy người tới đây định nhận nuôi ai đây hả?”
Cô chẳng kiêng nể gì Đinh Lan Anh, thẳng thắn nói: “Thưa Đinh chủ nhiệm, bà cũng lớn tuổi rồi, sao lại chưa chịu tìm hiểu rõ mọi chuyện mà đã hùa theo người ta gây sự thế? Cái chuyện tày trời này mà đồn ra ngoài, bà không sợ thiên hạ đàm tiếu, gièm pha sao?”
Đinh Lan Anh bị nói thẳng vào mặt, mặt mày tối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222297/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.