Dương Niệm Niệm đứng đó, khuôn mặt vốn dĩ xinh xắn giờ đây lạnh như tiền, ánh mắt sắc như d.a.o cau nhìn thẳng vào Phương Hằng Phi. Hắn bị cô mắng đến đỏ tía tai, vừa xấu hổ vừa ấm ức, lắp bắp chất vấn: “Niệm Niệm, trước kia em hiền lành thùy mị là thế, sao giờ lại đổi tính đổi nết đến nông nỗi này? Em có biết không, bây giờ em cứ như một mụ la sát đanh đá, Tuệ Oánh không bao giờ như vậy cả."
Đúng là kẻ chẳng có học thức, chỉ được mỗi cái mã bên ngoài. Hắn thầm nghĩ trong lòng, may mà mình đã chọn Dương Tuệ Oánh. Cái sắc đẹp có mà ăn được đâu, cả đời cứ nhìn mặt thì có mà húp cháo. Câu này quả thật chẳng sai chút nào. Hắn lại tự hỏi, tại sao mẹ cô ta không ban cho cả hai người con gái vừa có nhan sắc vừa có tài năng chứ? Dương Niệm Niệm châm chọc, giọng đầy mỉa mai: “Dương Tuệ Oánh tất nhiên chẳng thể nào giống tôi rồi. Cô ta và anh là lũ rắn chuột một ổ, đạo đức suy đồi, nên hai người mới hợp cạ nhau như thế đấy thôi.”
Phương Hằng Phi bị mắng đến tắt tịt cả lời. Chuyện hắn và Dương Tuệ Oánh qua lại sau lưng Niệm Niệm quả thật là việc làm chẳng mấy hay ho, việc cô giận dữ cũng là lẽ thường tình. Nhìn Niệm Niệm giờ đây càng tươi tắn, xinh đẹp hơn xưa, hắn cố nén cảm xúc, kiên nhẫn dò hỏi:
Ếch Ngồi Đáy Nồi
“Em đang ở đâu? Khi nào em nguôi giận, anh sẽ đến tìm em nói cho ra ngô ra khoai.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222289/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.