Nắng hè chang chang, mặt trời đứng bóng, chói chang đến lóa cả mắt.
Buổi sáng, việc buôn bán còn kha khá, Dương Niệm Niệm bán được mười hai chiếc quần ống loe và tám cái áo cộc tay. Tầm mười rưỡi, đường phố bắt đầu vắng người dần, cô thấy nóng nực quá nên quyết định dọn hàng sớm.
Khương Duyệt Duyệt và Khương Dương đang ngồi nghỉ dưới bóng cây, thấy Dương Niệm Niệm đi tới, Khương Duyệt Duyệt khập khiễng chạy lại, miệng ngọt như đường: “Chị Niệm Niệm, chị dọn hàng rồi hả?”
Dương Niệm Niệm cúi người, một tay bế cô bé lên, đặt ngồi gọn ghẽ lên khung ngang của chiếc xe đạp.
“Nóng quá, hàng họ không bán chạy nên chị dọn hàng sớm. Đi nào, chị dẫn hai đứa đi ăn gì đó, rồi mua sắm chút đồ dùng sinh hoạt để về nhà mới.”
Thấy Dương Niệm Niệm không hề chê Khương Duyệt Duyệt dơ bẩn, còn vui vẻ ôm cô bé, Khương Dương bên ngoài không thể hiện gì nhưng trong lòng cảm động vô cùng. Cậu thầm thề, cả đời này sẽ xem Dương Niệm Niệm như chị ruột, hết lòng báo đáp ân tình của cô.
Khương Duyệt Duyệt nghe nói sắp được đi ăn và về nhà mới, mừng rơn, đôi chân bé tí đung đưa liên tục. Cô bé chớp chớp đôi mắt to tròn, mách lẻo với Dương Niệm Niệm: “Chị Niệm Niệm, chị xem anh trai ngốc nghếch chưa kìa, đi đường mà tự vấp ngã mặt mũi bầm dập hết cả.”
Dương Niệm Niệm liếc nhìn Khương Dương, rồi bật cười trêu chọc: “Không chỉ ngốc nghếch đâu, còn ham sĩ diện c.h.ế.t được nữa chứ.”
Khương Dương ngượng chín mặt, ngửa đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222287/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.