Mã Tú Trúc nghe con dâu nói vậy, mặt tái mét vì tức giận. Bà bực giọng: "Đòi cái gì mà đòi?"
Thật đi đòi thì cái mặt già của ông bà biết giấu vào đâu cho hết nhục nhã? Ở thôn quê, chuyện con gái đã xuất giá mà đi đòi lại lễ hỏi là điều tối kỵ, bị người đời khinh thường lắm. Hôm qua bà nói thế chẳng qua là muốn đẩy Dương Niệm Niệm ra làm trò cười, để nhà họ Dương phải mất hết thể diện mà thôi.
Cãi không lại Dương Niệm Niệm, Mã Tú Trúc đành quay sang trút giận lên Lục An An. Bà nhìn thằng bé bằng ánh mắt khó chịu: "Thằng oắt con bé tí mà cái bụng chứa được cả núi. Hai cái bánh trứng còn chưa đủ, lại chén thêm bát cháo to tướng. Đúng là đồ tham ăn!"
An An sợ hãi nép vào người Dương Niệm Niệm, không dám lên tiếng. Thế mà Mã Tú Trúc vẫn không buông tha, nói với Niệm Niệm: "Con xem đấy, sau này cho nó ăn phải có định lượng. Cái thói ăn uống như nó, nhà có núi vàng núi bạc rồi cũng hết sạch."
Dương Niệm Niệm chưa kịp nói gì, Lục Quốc Chí đã lớn tiếng quát vợ: "Bà bớt lời đi. Ăn cơm mà còn không yên cái miệng là sao?"
An An uất ức đến mức sắp khóc. Dương Niệm Niệm vội cầm cặp sách, dắt thằng bé ra tận cổng tre: "Ráng nhịn một chút, lát nữa ông bà đi rồi, thím để cơm trưa trong bếp cho con ăn nhé."
Thằng bé được an ủi phần nào, mím môi hỏi: "Thím ơi, đó là ai vậy? Sao lại ở nhà mình? Còn bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222272/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.