Chương 43:
Dương Niệm Niệm có chút lo lắng, "Không phải là ốm rồi chứ?"
Ếch Ngồi Đáy Nồi
Vương Phượng Kiều lắc đầu, "Hẳn là không phải đâu, chị vừa sờ trán nó rồi, không sốt.”
Dương Niệm Niệm khẽ thở dài: "Tối nay em sẽ nói chuyện với thằng bé, hỏi xem rốt cuộc có chuyện gì."
Thời bao cấp, con người ta rất chuộng mỡ heo, Dương Niệm Niệm rất hào phóng cho thật nhiều. Thêm vào đó, những đứa trẻ nhà lính thường ngày hiếm khi được ăn món mì trứng làm từ bột mì nguyên chất như vậy, nên bữa trưa hôm nay trở nên đặc biệt thơm ngon.
Cả đám trẻ con đều biến thành những cái dạ dày không đáy, đến cậu bé Chu Thường Thường mới ba tuổi cũng ăn hết cả một bát đầy.
Chu Hải Dương chín tuổi, vừa ăn vừa xuýt xoa, "Dì ơi, dì nấu ăn ngon thật đấy."
Chu Thuận Thuận mười một tuổi gật gù phụ họa, "Từ nhỏ tới giờ cháu chưa bao giờ được ăn mì ngon đến vậy."
Chu Đồng Thời mười hai tuổi nhìn An An, ánh mắt đầy ngưỡng mộ, "An An thật là hạnh phúc, được dì nấu cơm cho ăn mỗi ngày."
Cậu bé Chu Thường Thường hồn nhiên đến mức buột miệng thốt ra, "Dì ơi, cháu có thể về nhà dì, làm con trai của dì không?"
Vương Phượng Kiều đang cúi đầu ăn cũng phải bật cười, đánh nhẹ vào vai con trai út một cái, trách yêu: "Thật là, có chút đồ ăn ngon mà ngay cả mẹ ruột cũng không thèm nhận, phí công mẹ nuôi con lớn đến thế này."
Dương Niệm Niệm bị chọc cho cười khúc khích. Kiếp trước cô cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222269/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.