Chủ tiệm đã chớm tứ tuần, nhìn qua liền biết là tay có của ăn của để. Thân hình phúng phính, trông nom phúc hậu, gương mặt lúc nào cũng tươi rói.
Hắn thoăn thoắt kiểm kê hàng hóa, nhanh chóng viết hóa đơn và tính tiền cho mấy vị khách buôn. Đợi họ vác những bao tải lớn đi khuất, chủ tiệm mới hớn hở vớ lấy cuốn sổ cái lên tính toán lợi nhuận. Càng cộng trừ nhân chia, mắt hắn càng sáng rỡ, cứ như đã kiếm được không ít.
Cất sổ sách xong, chủ tiệm nhìn về phía Dương Niệm Niệm đang đứng ngoài cửa, chăm chú ngắm nghía mấy bộ quần áo. Trông thấy cô, hắn cứ như thấy thần tài, nheo mắt cười ha hả, hỏi:
“Này cô em, đứng ngắm nghía ở đây lâu lắm rồi, có phải mới chân ướt chân ráo đi buôn quần áo lần đầu không đó?”
“Vâng thưa chú. Cháu đây quả thật là lần đầu bén mảng đến chốn này.”
Thấy chủ tiệm có vẻ quỷ quái, cô không muốn làm ra vẻ mình là tay buôn lão luyện. Làm ăn lần đầu chưa có kinh nghiệm, cô cứ thẳng thắn thừa nhận, dù sao cũng chẳng phải ngây ngô gì, biết đường mà liệu cơm gắp mắm.
Chủ tiệm vẫy tay về phía cô, “Cô gái nhỏ đừng đứng ngoài nữa, vào đây. Ưng cái nào? Tôi sẽ bán giá hữu nghị cho cô.”
Dương Niệm Niệm không tin.
Cô không hỏi giá mà hỏi về kiểu dáng: “Mấy vị khách vừa rồi đã lấy những mặt hàng nào vậy ạ?”
Ban đầu, chủ tiệm chỉ nghĩ Dương Niệm Niệm là một cô bé dễ lừa. Nghe cô hỏi vậy, hắn nhíu mày đánh giá cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222257/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.