Toàn bộ sự chú ý của Dương Niệm Niệm lúc này đều dồn vào tên trộm. Nghe tiếng người lính nói, cô thấy giọng nói này quen quen. Cô quay đầu nhìn, bất ngờ thốt lên: "Tần Ngạo Nam? Sao anh lại ở đây? Trùng hợp quá! Anh cũng nhập ngũ ở Hải Thành à?"
Tên trộm bị áp sấp xuống nền đất, tức điên người, lẩm bẩm oán giận: "Tiền tao đã trả hết rồi, buông tao ra trước đi, muốn nói chuyện gì thì nói!" Đúng là một ngày xui xẻo gì đâu! Vừa nãy đã thoát được con nhỏ này rồi, ai ngờ giữa đường lại lòi ra một ông kẹ quân nhân.
Những người xung quanh đang vây xem, ai ai cũng ghét thói trộm cắp. Nghe hắn còn dám xin xỏ, mọi người liền phẫn nộ đồng thanh hô vang:
"Ăn trộm còn đòi được thả! Đúng là nằm mơ giữa ban ngày! Đưa hắn lên Công an phường!"
"Còn trẻ không chịu làm ăn, lại đi làm chuyện trộm cắp! Đồng chí bộ đội, anh nhất định phải đưa hắn đi!"
"Đúng vậy, phải đưa hắn đi ngay! Nếu không, hắn lần sau sẽ lại ngựa quen đường cũ thôi!"
Nghe mọi người đều đồng thanh đòi đưa mình đi Công an phường, tên trộm cuống quýt van lơn: "Làm ơn đừng đưa tôi đi mà!"
Dương Niệm Niệm đếm lại xấp tiền, thấy đủ số, cô mới dồn sự chú ý sang kẻ trộm. Nhìn qua, hắn cũng xấp xỉ tuổi cô, nước da ngăm đen, khuôn mặt bị nền đất ép cho biến dạng nên khó mà nhìn rõ nét. Duy chỉ có đôi mắt là còn sáng quắc.
Nhưng đôi mắt đẹp cũng không đủ để Dương Niệm Niệm động lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222251/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.