“Những lời thím ấy nói không sai đâu.” Lục Thời Thâm nhíu mày. “Từ giờ trở đi, con đừng có mà mang chuyện trong nhà đi kể lể ra ngoài nữa.”
Vốn dĩ chuyện về mấy viên kẹo còn chưa được giải quyết ổn thoả, giờ lại bị ba răn dạy thêm, An An tủi thân đến mức hốc mắt đỏ hoe. Thằng bé cúi gằm mặt, cố nén những giọt nước mắt không cho lăn xuống. Giọng cậu lí nhí như tiếng ruồi bay: “Ba, có phải ba giận con rồi không ạ?”
Lục Thời Thâm nhìn An An, như thể xuyên qua thằng bé, đang nhìn thấy một hình bóng khác: “Ba không giận đâu. Con không cần phải mang theo sự đề phòng khi tiếp xúc với thím. Thím Dương không xấu xa như con vẫn nghĩ đâu.”
An An cũng ý thức được hôm nay mình đã làm sai. “Ba, con xin lỗi.”
“Lời này con nên nói với thím thì ý nghĩa hơn,” Lục Thời Thâm nghiêm khắc dạy bảo An An. “Biết lỗi thì phải biết sửa.”
An An hít hít mũi, lấy tay lau khô nước mắt. “Ba, con biết phải làm thế nào rồi ạ.”
Nhà vệ sinh mới trát vữa vẫn chưa khô, tạm thời chưa dùng được. Lục Thời Thâm đưa An An đi tắm. Lúc quay về, Dương Niệm Niệm đưa cho An An một chiếc bàn chải đánh răng mới tinh.
“Từ giờ trở đi, mỗi ngày con phải đánh răng sáng và tối.”
Phần lớn mọi người ở thời này đều chưa có thói quen đánh răng thường xuyên. Lục Thời Thâm là đàn ông, lại không có kinh nghiệm chăm sóc trẻ nhỏ. Việc đánh răng là một khái niệm rất mới mẻ với An An.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222246/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.