"Mỹ Tĩnh này, cậu đứng đây làm gì thế? Ôi chao... đây chẳng phải là vợ đồng chí Lục đó sao?"
Vũ Hồng Lệ, tay cầm hai tờ giấy đang bước tới, đến gần mới chợt nhận ra Dương Niệm Niệm cũng có mặt.
Vũ Hồng Lệ người gầy gò, nhỏ thó. Làn da vàng vọt như nghệ, trên khuôn mặt lộ ra đôi mắt ti hí nhưng lại ánh lên vẻ tinh ranh, khôn khéo đặc trưng. Đặc biệt, hàm răng hô vừa lộn xộn vừa khấp khểnh, càng khiến cô ta trông có vẻ sắc sảo hơn người.
Dương Niệm Niệm gật đầu với cô ta, nở nụ cười khách sáo: "Nhà cửa vẫn còn bề bộn, tôi xin phép về trước đây. Các chị cứ thoải mái trò chuyện nhé."
Thấy Dương Niệm Niệm đã đi khuất, Diệp Mỹ Tĩnh kéo lê đôi dép rách toác, hạ thấp giọng hỏi: "Cô ta thật sự là vợ của đồng chí Lục sao?"
"Thật còn gì nữa!" Vũ Hồng Lệ bĩu môi cười tủm tỉm: "Đã về tới khu gia binh rồi, lại còn đường đường chính chính ngủ chung giường với đồng chí Lục. Anh ấy vì muốn vợ chồng có không gian riêng tư, còn phải đưa thằng bé An An sang nhà đồng chí Chu ngủ nhờ đấy. Cậu xem cô ta kìa, cái dáng người thon thả, mặt trái xoan, eo ót chân dài, cái tuổi đồng chí Lục đang sung sức thế này, tối về chẳng phải là sẽ "lăn lộn" tới bến hay sao!"
Diệp Mỹ Tĩnh trợn tròn mắt: "Cái con hồ ly tinh này, đúng là chỉ biết ve vãn đàn ông!"
"Cẩn thận cái miệng nhé." Vũ Hồng Lệ tuy thích buôn dưa lê nhưng cũng biết giữ chừng mực.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222236/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.