Dương Niệm Niệm hơi bất ngờ, không nghĩ tới mọi chuyện lại nhanh chóng đến vậy.
“Phòng được cấp phát nhanh đến vậy ư?” cô hỏi.
Lý Phong Ích cười toe toét, “Nhanh chứ ạ! Ban hậu cần biết chị dâu sẽ tới nên chuẩn bị sẵn sàng cả rồi, chỉ chờ đoàn trưởng báo cáo là có thể lấy phòng ngay.”
Biết bộ đội thường rất bận, Dương Niệm Niệm không muốn làm chậm trễ thời gian. Trong nhà chẳng có gì lỉnh kỉnh, bàn ghế không biết là của đơn vị cấp phát hay Lục Thời Thâm tự mua, cô chỉ đành nhờ Lý Phong Ích vác chiếc hòm gỗ lớn trước.
“Chúng ta cứ vác chiếc hòm gỗ sang trước đã, còn chăn chiếu thì nhẹ hơn, tôi tự mang được.”
“Chị dâu, cần chuyển đồ gì chị cứ nói một tiếng, em làm hết, chị không cần động tay đâu ạ.”
Lý Phong Ích sức vóc vạm vỡ, vào nhà vác chiếc hòm gỗ lớn lên vai rồi đi thẳng ra ngoài. Cô sững sờ một lát rồi vội vàng cầm bình nước sôi và chậu rửa mặt, tấp tểnh theo sau.
Anh chàng đi rất nhanh, dù vác cái hòm nặng trịch mà vẫn đi như bay. Trong sân, anh gặp mấy quân tẩu đang nhổ cỏ trong vườn rau. Mọi người đều biết Lý Phong Ích nên chủ động chào hỏi.
“Chú Lý, vác cái hòm to thế đi đâu đấy?” một quân tẩu hỏi.
Lý Phong Ích cười ha hả đáp: “Dạ, em giúp chị dâu chuyển nhà ạ!”
Ánh mắt mấy quân tẩu ngay lập tức đổ dồn về phía Dương Niệm Niệm. Đôi mắt họ sắc lẻm như muốn soi thấu Dương Niệm Niệm một lượt.
“Đây là vợ đoàn trưởng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-80-bi-ep-ga-thay-gap-quan-nhan-lanh-lung-cung-vo/5222233/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.