Xe lửa đi từ huyện Chương tới tỉnh Nam phải mất hai ngày một đêm, Cố Kiều vừa mới lên xe thì đã bị mùi nồng nặc trong thùng xe làm cho nghẹn họng.
“Làm sao thế?” Phía sau vang lên một tiếng dò hỏi trầm thấp, đây chính là đối tượng mà Cố Kiều vừa mới kết hôn, Tần Dược.
Cố Kiều lắc lắc đầu, gian nan xách hành lý đi về phía trước, càng đi càng cảm thấy may mắn vì Tần Dược đã mua vé giường nằm. Nếu không mua vé giường nằm mà phải ngồi trên loại xe lửa sơn xanh của thập niên 70 này mấy chục tiếng đồng hồ thì có khi Cố Kiều đã mất mạng từ lâu rồi.
Không sai, nơi này là thập niên 70, hôm nay là ngày thứ năm sau khi Cố Kiều xuyên tới đây.
Một giây trước Cố Kiều vừa mới bỏ mình vì một vụ nổ do tai nạn xe cộ gây ra, giây tiếp theo đã sống lại rồi. Cô còn chưa kịp phản ứng lại thì phát hiện mình vừa bị rơi xuống sông, suýt chút nữa đã chết đuối.
Chẳng qua đây không phải một tai nạn ngoài ý muốn mà là do có người cố ý đẩy cô xuống sông. Người kia chính là Cố Liên, em gái kế của nguyên chủ.
Mẹ của nguyên chủ đã qua đời từ sớm, ba cô rất nhanh đã cưới thêm một người vợ nữa. Mẹ kế của cô tên là Vương Mai Hoa, rất chanh chua, đối với đứa con gái mà người vợ trước để lại là nguyên chủ thì bà ta chán ghét đến tột cùng.
Ông Cố cũng là một người hồ đồ, nghe Vương Mai Hoa thổi gió bên gối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-to-doi-chieu-me-ke-trong-van-nien-dai/466993/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.