Nguyên chủ, tức là Lâm Uyển, vì đau lòng mà sinh hận với Lục Chính Kỳ. Cô khóc lóc, đòi gả cho Lục Chính Đình và bắt đầu gây ra đủ thứ chuyện ầm ĩ. Sau khi cô nhặt được tiểu Minh Quang, cô gửi một lá thư cho Giang Ánh Nguyệt, kèm theo một tấm ảnh và nói rằng đó là con trai của cô và Lục Chính Kỳ. Việc này khiến mối quan hệ giữa Lục Chính Kỳ và Giang Ánh Nguyệt lại rơi vào bế tắc. Hơn nữa, Cao Tấn còn đứng ngoài thổi gió khiến mọi chuyện càng thêm phức tạp.
Lục Chính Kỳ quyết định về nhà để nói rõ với Lâm Uyển, không để cô tiếp tục làm phiền mình và cũng không muốn gây tổn thương cho anh ba. Bên cạnh đó, anh ta còn phải giải quyết vấn đề công việc. Mặc dù thành tích của anh rất tốt, nhưng vì thiếu quan hệ và người chống lưng, anh ta chỉ có thể chọn giữa việc đến biên cương làm việc hoặc về quê trồng trọt. Anh ta vốn định cùng Giang Ánh Nguyệt đi biên cương, nhưng trong cơn tức giận, anh đã về quê.
Khi trở về, việc đầu tiên anh làm là khuyên Lâm Uyển đừng làm tổn thương anh ba nữa. Tuy nhiên, Lâm Uyển lại gây sự với anh và thậm chí muốn kết hôn thật sự với Lục Chính Đình, nhưng bị anh từ chối. Cảm thấy bị mọi người ghét bỏ, không còn gì để sống, cô buông lời tuyệt tình với Lục Chính Kỳ rồi chạy ra sông tự vẫn. Lục Chính Kỳ vội vã cứu cô lên bờ. Khi nhìn cô từ một thiếu nữ ngây thơ, rực rỡ như ánh mặt trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-tau-tu-cua-nam-chu/3822798/chuong-136.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.