Lục Chính Đình quay đầu nhìn cô, hỏi:
Sao em lại quay lại?
Anh không dám tự cho rằng cô trở về vì anh, vì dù sao cô cũng không biết gì về chuyện trong nhà. Nhưng nếu cô nói là vì nhặt được năm hào, anh càng không thể tin.
Đêm tối mịt mù, Lâm Uyển không dừng lại để viết chữ, chỉ thuận miệng trả lời:
Lo lắng cho anh.
Lục Chính Đình bất giác cảm thấy trái tim mình đập nhanh hơn, như thể có một luồng nhiệt huyết bừng lên trong người. Anh thậm chí cảm thấy động tác của mình chậm lại một chút.
Lâm Uyển nghĩ anh muốn dừng lại để cô viết chữ, bèn cười nói:
Trở về rồi nói sau.
Cô ra hiệu bằng tay để anh tiếp tục lái xe.
Lục Chính Đình lặng lẽ lái xe theo cô, cảm giác này là lần đầu tiên anh trải qua. Nó vừa xa lạ vừa kỳ quái, giống như trái tim anh đang đập nhanh không thể khống chế.
Khi họ tới đại đội, Lục Chính Đình đi vào văn phòng. Sau bữa cơm, đám bí thư đội trưởng quay lại gặp mặt nhau và mở một cuộc họp không chính thức. Bình thường, anh sẽ đến mượn ánh đèn để đọc sách.
Lâm Uyển thì đến trạm xá để tìm bác sĩ Kim.
Bác sĩ Kim sống một mình, bên cạnh trạm xá là ký túc xá của anh. Đôi khi anh tự nấu cơm, có khi lại mượn bếp chung của nhà ai đó để nấu ăn, cuộc sống có chút lôi thôi. Khi Lâm Uyển đến, cô thấy bác sĩ Kim đang ngồi trên một tấm ván giường gỗ bị gãy ngay cửa, ánh đèn dầu leo lắt trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-tau-tu-cua-nam-chu/3822723/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.