Lâm Dư Dư: “Tôi còn chuyện thứ ba muốn nói, đó là, tôi đã tuyên thệ với Chủ tịch, chỉ cần quốc gia không ban hành chủ trương trở về thành phố, tôi sẽ ở tại thôn Phạm gia và không kết hôn, sẽ cố gắng làm việc vì thôn Phạm gia, cả đời cố gắng xây dựng thôn Phạm gia.” Đương nhiên, chuyện này là không thể, đây là năm 70, năm 77 sẽ khôi phục lại kì thi đại học, còn có 7 năm, thân thể này năm nay mới 16 tuổi, bảy năm sau là 23 tuổi, sau khi trở về thành phố cô sẽ thi đại học, lúc đó tuổi vẫn còn rất trẻ để học tập.
Ở đây bảy năm, cô không có ý định yêu đương, kết hôn, sức khoẻ kém, thân thể cũng non nớt như vậy, liền phải kết hôn sinh con? Không thể nào. Cho nên dùng cớ này ngăn cản ý định của Phạm Quốc Đồng và những người khác, cũng giải quyết được phiền toái của bản thân, lại rất hợp lí.
Giả dụ, ở nơi này bảy năm, cô có yêu ai, thì cô cũng sẽ không kết hôn. Bảy năm sau sẽ khôi phục kì thi đại học, nếu cô rời nơi này lên thành phố thi đại học, đến lúc đó đối phương tính sao? Cho nên để phòng trừ hai người có những kế hoạch khác nhau, nhân sinh quan cũng khác nhau, chuyện kết hôn, cứ để sau năm 77 tính tiếp.
Lâm Dư Dư vừa nói ra chuyện thứ ba, tất cả mọi người liền lặng ngắt. Vừa rồi họ có bao nhiêu kích động, bây giờ lại im lặng bấy nhiêu. Bọn họ nghĩ… thanh niên trí thức Lâm Dư Dư điên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-xuyen-thanh-ban-than-nu-chinh/484595/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.