Hai người anh trai của Khương Hoán Minh lập tức liếc nhau, nhà bọn họ còn chưa ở riêng, nếu học phí của hai đứa nhỏ bớt đi, có lợi đối với bọn họ.
Vì thế, nhà con cả và nhà con hai gia nhập vào đội ngũ khuyên bảo hai anh em bỏ học.
Bà Khương cũng rơi vào trầm tư.
Lần này, Mạnh Kim Ngọc đơn giản không hề nói gì, an tâm chờ đợi kết quả.
Có lẽ sẽ có mẹ kế nguyện ý tiêu tiền tài bồi dưỡng con cái của vợ trước, nhưng đó tuyệt không phải cô ta.
Hiện giờ là thời đại bảy mươi cho dù một phân tiền cũng phải chia đôi mà tiêu, số tiền này giữ lại cho chính cô ta dùng chẳng lẽ không tốt hơn sao?
Hơn nữa ——
Cô ta sờ áo vải thô trên người mình, âm thầm nhớ kỹ cảm xúc chân thật của váy liền, không khỏi tâm trí hướng về.
Nhưng ai có thể nghĩ đến, khi Mạnh Kim Ngọc nghĩ rằng việc này ván đã đóng thuyền, một giọng nói mềm mại lại vang lên.
Dữu Dữu ngây thơ mở miệng: “Nếu anh cả và chị hai không đi học, vậy Dữu Dữu muốn ăn mứt quả ở cổng trường học, phải nhờ anh Nhị Ngưu mang rồi.”
Lời này của đứa nhỏ vừa nói ra, ánh mắt của bà Khương nhíu lại, lông mày lập tức vặn lên: “Nhị Ngưu có thể đến trường, hai đứa nhỏ nhà ta không học, đến lúc đó người ta sẽ chê cười mẹ thế nào? Mẹ chính là ra ngoài khâu giày với người ta đấy, cũng không có mặt mũi đi!”
Chị dâu cả Khương thấy mẹ chồng nổi giận, cười ngượng ngùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-tieu-banh-bao-pk-me-ke/669818/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.