Vào lúc Lưu Nguyệt thu dọn bát đũa, thấy món canh trứng chưa đụng được bao nhiêu thì vội vàng nói.“Ni Nhi, sao con ăn ít thế? Ăn thêm chút canh trứng để bồi bổ đi con.”Thẩm Thính Hồng lắc đầu: “Mẹ, hôm nay con mệt lắm, ăn không nổi đâu, mẹ cứ ăn đi.”“Mẹ không ăn, nếu con ăn không nổi thì mẹ sẽ cất đi cho con để con ăn sau nhé.“Dứt lời bà bê luôn ra ngoài.Trong lòng Thẩm Thính Hồng cảm thấy rất ấm áp, có được một gia đình ấm áp như vậy cũng tốt.“Mẹ ăn đi mà, con sẽ nhìn mẹ ăn, nếu để bát canh sang ngày mai con cũng không ăn nổi đâu, cứ để đấy thì nó hỏng lãng phí lắm.”Lưu Nguyệt cũng ngẩn người ra, sau đó đã hiểu được ý của cô, “Ôi Ni Nhi nhà ta còn biết thương mẹ nhưng mẹ thật sự không đói đâu, để mẹ cất canh cho con.”“Nếu mẹ không ăn thì đêm nay con không đủ được mất.”Thẩm Thính Hồng bắt đầu chơi xấu, cuối cùng Lưu Nguyệt không còn cách nào chỉ có thể ăn hết bát canh, vừa ăn vừa nghẹn ngào.“Huhu….
Tôi đã nói rồi, nuôi con gái sau này mình già nó còn chăm sóc cho mình, thế mà những người ngoài kia cứ nói tôi.
Hừ, sau này kiểu gì bọn họ cũng phải biết rằng nuôi con trai là nuôi nợ.
Thử nhìn tôi hiện tại đi, chưa gì đã hưởng được phúc của con gái rồi đấy.Thẩm Thính Hồng: Sự hâm mộ này có phải quá lớn rồi không?“Mẹ yên tâm đi, sau này con sẽ cho mẹ một cuộc sống thật sung sướng.”Tuy rằng trong lòng cũng cảm thấy sự thiên vị của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-ot-the-chua-lap-gia-dinh-co-khong-gian/4081180/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.