Cố Thanh Thanh để lại mấy quả dưa chuột cà tím, số còn lại trong phòng cô đều dọn lên xe hết.
Xe là xe đẩy tay mượn trong thôn, đám thanh niên trí thức trong sân nhìn thấy hai bọn họ kéo xe rau dưa rời đi…Đám thanh niên trí thức nhìn vô cùng hâm mộ, Ngô Đại Quân là kẻ nghèo hèn nuốt nước bọt:“Nhiều như thế, có thể bán được không ít tiền đúng không?”Lương Kiến Thiết cảm khái: “Sao trước đây không thấy bọn họ có thể trồng rau được như vậy?”Lý Phú Quý xuống nông thôn nhiều năm nhưng vẫn độc thân nói thầm:“Đồ ăn nhiều như thế, bán hai năm có thể cưới được vợ!”Dương Xuân Hồng và Trịnh Giai Giai nhìn cũng rất hâm mộ, gần đây Trịnh Giai Giai không được ăn ngon, nhìn thấy bọn họ kéo xe đi bán thì tức giận:“Nhiều như vậy, chia cho mọi người một ít sẽ chết à!”Bên Cố Thanh Thanh lươn đã nấu xong, cháo cũng đã chín.
Vương Vũ thấy thế đứng dậy dọn bàn: “Hôm nay ăn ở trong sân đi, nơi này mát mẻ.
”Dù sao cũng bị bọn họ biết, không cần trốn ăn.
Có anh ta và Lục Hướng Dương ở đây, xem ai dám tới đoạt đồ ăn.
Cố Thanh Thanh múc lươn ra, vừa vặn Tống Manh cầm bát xới cơm.
Cô ấy kết phường ăn cơm với thanh niên trí thức khác, hôm nay cô ấy không làm việc cho nên nấu cơm sớm, là nhóm đầu tiên ăn cơm, hiện giờ đã làm xong.
Cố Thanh Thanh múc một thìa, khoảng bốn miếng lươn trong nồi:“Cô nếm thử đi, hôm nay cảm ơn cô báo tin cho tôi.
”Tống Manh sửng sốt: “Cho… Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-om-chat-bap-dui-dai-lao/3835336/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.