“Trong trí nhớ anh ta đến nhà tôi, đều là đi tìm chị họ tôi.
Hôm nay gặp bọn họ ở cửa hợp tác xã, tôi chỉ nói mấy câu với chị họ tôi mà thôi, còn không phải lời hay, nhìn cũng không nhìn anh ta mấy lần.
Còn ầm ĩ khắp nơi tôi dụ dỗ anh rể, đây đều là kỹ xảo bọn họ quen dùng, tôi đã quen hết.
Trước đây người kia đến Lý gia tìm chị họ tôi, chị họ tôi còn đặc biệt chạy tới chỗ tôi đang làm việc khoe khoang trước mặt tôi một lát, sau đó mắng tôi đừng si tâm vọng tưởng, nói tôi như vậy không xứng với anh ta.”Tống Manh nhìn Cố Thanh Thanh, cô gái trước mặt nhìn còn ít tuổi hơn cả mình, nhưng trải qua nhiều chuyện như thế, thật sự quá thảm.“Cô đừng để trong lòng, hiện giờ đã cách xa bọn họ, ngày lành còn ở phía sau! Nhưng mà cô phải cẩn thận một chút, Lý Hồng Mai kia đầy mặt phẫn nộ nói cô dụ dỗ anh rể tương lai, nói cho dù thế nào cũng phải dạy dỗ cô một bài học.
Dáng vẻ đó giống như cô thật sự đã làm gì, có lẽ sẽ không từ bỏ ý đồ!”Cố Thanh Thanh cười mỉa một tiếng:“Còn không đẹp trai bằng nửa anh Lục, nói tôi dụ dỗ anh ta ư? Đúng là dát vàng lên mặt mình!”Tống Manh: “…”Mọi người: “…”“Phụt ha ha ha ha…” Vương Vũ lại cười ha ha: “Em gái em nói chuyện quá thú vị, nói rất đúng, ha ha ha ha!”Đàn ông cũng rất thích hóng chuyện, cuộc sống ở nông thôn nhàm chán, làm việc cả ngày, cần một ít bát quái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-om-chat-bap-dui-dai-lao/3835334/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.