Thạch Lỗi nhìn thấy, thuận miệng nói: “Hình như là vớt cá tôm, ở chỗ đó có.
”Vương Vũ lập tức cười nói: “Thì ra là em gái nhỏ này đang tìm đồ ăn cho chúng ta, như vậy có thể vớt được gì sao?”Vương Vũ vừa dứt lời thì thấy Cố Thanh Thanh đổ vào trong rổ, còn gõ mấy cái lên cái rổ kia.
“Không phải chứ? Cô ấy thật sự vớt được à?”Vương Vũ há miệng kêu lên: “Cố Thanh Thanh, em đang vớt gì thế?”Cố Thanh Thanh sửng sốt, không phải là giọng Vương Vũ sao?Cô quay đầu lại, nhìn về phía chỗ làm việc, Vương Vũ lập tức vẫy tay với cô:“Ở đây! Em đang làm gì thế?”Cố Thanh Thanh thấy được, chẳng những Vương Vũ ở đây, đám Lục Hướng Dương Thạch Lỗi đều ở đây cả.
Đào đất gì đó, là đang sửa đê ư?“Vớt tôm sông nhỏ!” Cố Thanh Thanh đáp.
Vương Vũ nghe thấy thế thì không còn hứng thú, anh ta không biết tôm sông là tôm thế nào, nhưng ở trong ấn tượng của anh ta, tôm đều rất nhỏ.
“Vớt tôm làm gì? Không có mấy lạng thịt.
”Hứa Quốc Bưu cười:“Cô gái nhỏ cảm thấy chơi vui thôi! Tôm sông không dễ vớt, chạng vạng sẽ có một ít trồi lên mặt nước, không dễ bắt, còn không ngon lắm.
”Người thời đại này thật sự ít ăn cá tôm, nhất là cá tôm nhỏ.
Cá to thì ngoại lệ, mọi người sẽ ăn cá to, nhưng mà cá nhỏ thì không được hoan nghênh, chẳng những phí dầu còn tanh.
Thời buổi này cá chạch lươn có ở khắp nơi trên ruộng lúa, nhưng không có người ăn, cảm thấy nó có mùi tanh ăn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-om-chat-bap-dui-dai-lao/3835328/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.