Thấy Cố Thanh Thanh nhìn qua, lúc này Lý Hồng Mai và Lâm Đống Lương mới chắc chắn, người trước mắt là Lý Thanh Thanh mà bọn họ quen.
Trong mắt Lý Hồng Mai hiện lên chút ghen tị:“Được đấy! Xem ra sống không tệ lắm, nhóc tư, tốt xấu gì Lý gia cũng nuôi cô mười tám năm, bây giờ cô sống tốt, không biết về nhà nhìn ư? Trong nhà còn có trưởng bối, không biết trở về hiếu thuận trưởng bối à?”Cố Thanh Thanh nhếch miệng:“Cuộc sống của tôi thật sự không tệ, anh ấy đúng là có tiền, dù sao không phải người nào cũng bỏ ra nổi lễ hỏi 300 tệ.
”Sau khi nói xong, còn liếc mắt nhìn Lâm Đống Lương một cái.
Ít nhất tên này chắc chắn không bỏ nổi.
Lý Hồng Mai nghẹn họng!Tức giận nói:“Một khi đã như vậy, vậy vì sao không trở về nhà nhìn xem? Gả ra ngoài thì không biết hiếu thuận trưởng bối à? Trong mắt cô không tồn tại trưởng bối, có khác gì sói mắt trắng?”Cố Thanh Thanh cười khanh khách nhìn cô ta:“Sao thế, muốn tới cửa tống tiền nhanh như vậy à? Lúc trước khi bán tôi, viết thư đoạn tuyệt quan hệ, sao không nghĩ tới mình là trưởng bối? Không biết xấu hổ!”Đối phó loại cực phẩm như vậy, Cố Thanh Thanh căn bản không muốn khách sáo, nếu giáo dưỡng dùng trên người loại người như vậy, cô ta sẽ cảm thấy bạn mềm yếu dễ bắt nạt.
Cho nên Cố Thanh Thanh vừa mở miệng đã xấu xa, đánh đòn phủ đầu.
“Cô…”Lý Hồng Mai kinh ngạc, hoàn toàn không nghĩ tới Cố Thanh Thanh dám mắng cô ta, ở Lý gia không có mấy người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-om-chat-bap-dui-dai-lao/3835326/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.