Bầu không khí trở nên xấu hổ lần nữa.
Khi bà Lý nhìn thấy gương mặt Lục Hướng Dương, cả người lập tức cứng đờ, biểu cảm trên mặt vô cùng xuất sắc.
“Cậu… Cậu là ai?” Bà Lý hỏi.
Lục Hướng Dương đáp:“Tôi là người đưa cho Lý gia 300 tệ tiền lễ hỏi, Lục Hướng Dương.
Bà cụ, trên giấy đã viết rất rõ ràng, cả Lý gia bà đều viết tên ấn dấu tay, hiện giờ cô ấy tên Cố Thanh Thanh, không còn quan hệ với Lý gia bà nữa.
”Bà Lý luôn không nói lý cũng không buông tha cho người ta lúc này vô cùng bình tĩnh, vậy mà không mở miệng mắng.
Bà ta nhìn Lục Hướng Dương một lúc lâu, đặc biệt là gương mặt của anh.
Từ mặt anh, đến cổ anh, bờ vai của anh, eo anh, chân dài của anh…Đôi mắt đó giống y như máy rà quét, nhìn anh từ trên xuống dưới.
Lại quay đầu nhìn Cố Thanh Thanh ngồi trên giường bệnh, gương mặt vẫn đen vàng, khóe mắt còn có vết sẹo đen, nhìn kiểu gì cũng thấy xấu…Lục Hướng Dương đi ra ngoài mua cơm tối, hiện giờ trời tối càng lúc càng nhanh, đã sắp chạng vạng, đợi nguội một lát là có thể ăn.
Bà Lý nhìn những thứ này một lát, lại nhìn những thứ kia một lát, không ngừng đánh giá Lục Hướng Dương từ trên xuống dưới, cuối cùng ánh mắt nhìn gương mặt anh một lúc lâu, mấp máy môi, vậy mà thần kỳ không nói gì nữa.
Nhìn thấy Lục Hướng Dương đặt bánh bao và hai quả táo lên bàn, đôi mắt bà ta sáng lên lập tức tiến lên ôm bánh bao vào trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-om-chat-bap-dui-dai-lao/3835315/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.