Tô Tình bảo anh rửa mặt rửa tay, sau đó kêu anh giết lươn, nhìn Vệ Thế Quốc tay chân nhanh nhẹn xử lý lươn, Tô Tình nói: “Sau này nếu anh không ở nhà, một mình em phải làm sao bây giờ? Một miếng cá cũng không được anh, xem ra vẫn phải tự mình học cách giết cá mới được.
”“Em không cần phải học, nếu anh không ở nhà em thì em hãy bảo Hắc Thán mang cá đi qua nhờ cha hoặc là chú hai giết cho.
” Vệ Thế Quốc nói.
Tô Tình cười nói: “Chuyện nhỏ như thế sao phải phiền toái đến người khác chứ.
”Vệ Thế Quốc nói: “Đây là việc nhỏ, không cần phải ngại đâu.
”Tô Tình chờ anh giết cá xong bèn lấy cho vào nồi, hơn một cân lươn hầm ra cũng rất thơm.
Ăn cơm chiều xong, Vệ Thế Quốc đã phải đi ra ngoài, anh xách theo cái thùng gỗ và nói: “Buổi tối hãy ngủ sớm một chút.
”Tô Tình nhìn anh liếc mắt một cái rồi cũng để cho anh đi ra ngoài.
Vệ Thế Quốc trên đường ra ngoài tất nhiên cũng gặp được những người khác, nhìn anh cầm cái thùng gỗ đã biết anh muốn làm gì, nói: “Thế Quốc, định đi bắt cá chạch sao?”“Ừm.
” Vệ Thế Quốc đáp.
Phụ nữ trong thôn mang thai không được ăn thịt nhưng cá chạch hay lươn thì vẫn có, tùy thuộc xem người đàn ông của mình có đi tìm hay không thôi.
Có người thương vợ sau khi làm về sẽ đi tìm, có người lười biếng thì sẽ không muốn đi.
Ví dụ như anh hai của Vương Mạt Lỵ, anh ta cũng xách theo cái thùng gỗ ra ngoài,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-nang-dau-la-thanh-nien-tri-thuc/4016979/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.