Lời nói của Tưởng Tĩnh Nghiễm rất nặng nề, còn là nói ở trước mặt mọi người, rõ ràng là muốn dẫm nát thể diện của Dương Thụ Ảnh.
“Sáng sớm anh Tưởng đã nói như vậy, tôi nhổ vào, thứ như cô ta đúng là không biết xấu hổ! Thấy Mai Tuyết hiền lành thì bắt nạt, cả ngày chạy theo sau mông đàn ông!” Chu Dĩnh Phương nhân cơ hội báo thù, phụ họa móc mỉa cô.
“Đúng vậy, còn tưởng đào vị hôn phu của Mai Tuyết nữa chứ, cô về tự soi nước tiểu xem dáng vẻ cóc ghẻ của mình đi.
” Đám người Hứa Mộng Kỳ cứ tôi một câu anh một câu mà bỏ đá xuống giếng, lên tiếng ủng hộ bạn tốt An Mai Tuyết.
Những người xung quanh như đang xem một vở kịch hay, nhìn mấy người Tưởng Tĩnh Nghiễm chèn ép Dương Thụ Ảnh.
Mọi người ở đây đều cho rằng Dương Thụ Ảnh sẽ bị người mình thích chèn ép đến đau lòng muốn chết, sau đó khóc lóc bỏ chạy như vô số lần trước kia.
Ai ngờ Dương Thụ Ảnh không những không khóc lóc chạy, đầu tiên là dỗi hai người một câu: “Tôi là cóc ghẻ, vậy các người là cái gì? Còn không bằng cóc ghẻ sao?”Chu Dĩnh Phương và Hứa Mộng Kỳ bị mắng đến xanh mặt.
Dương Thụ Ảnh như suy nghĩ điều gì đó, tiếp tục nói: “Cũng đúng, ngoại hình của các người không bằng tôi, làn da cũng không đẹp bằng tôi, nên ghen tỵ tôi, tôi hiểu mà!”Lời này là nói với hai người Chu Dĩnh Phương và Hứa Mộng Kỳ, tính thương tổn không lớn nhưng tính vũ nhục rất mạnh.
Gương mặt hai người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-my-nhan-kieu-mem/3818624/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.