Hoàng Uyển Thanh cẩn thận kiểm tra lại một lượt, lập tức lắc đầu với Tần Thanh Man, "Thanh Man, không còn sót thứ gì nữa đâu." "Vậy chúng ta đi thôi." Ánh mắt Tần Thanh Man lạnh nhạt liếc về phía chiếc giường, dẫn Hoàng Uyển Thanh ra khỏi ký túc xá. Hoàng Uyển Thanh theo sau Tần Thanh Man, vừa ra khỏi cửa đã lập tức khóa cửa lại ngay, quan hệ của cô ấy cùng với các thanh niên trí thức khác trong nông trường cũng không được tốt lắm, lo lắng sau khi mình đi sẽ có người tiến vào ký túc xá của mình, cho nên nhất định phải khóa cửa lại. Tần Thanh Man thấy Hoàng Uyển Thanh khóa cửa lại, cũng không lên tiếng nhắc nhở. Thậm chí sâu trong lòng còn cảm thấy hơi vui vẻ. Mặc kệ người trốn ở trong phòng kia có phải là Cao Diệp Phương hay không, đối phương đoán chừng cũng sẽ bị cái chiêu khóa cửa này của Hoàng Uyển Thanh làm cho tức điên lên mất. Cửa được khóa từ bên ngoài, nếu muốn đi ra ngoài, nhất định phải thông qua cửa sổ. May là ký túc xá này ở tầng một, chứ nếu như ở tầng hai, lén lút leo cửa sổ ra ngoài không bị người ta coi ăn trộm, thì cũng sẽ phải nhảy lầu, bất kể rơi vào trường hợp nào, sau khi bị phát hiện người này cũng nhất định không còn mặt mũi để gặp người khác nữa. "Thanh Man, chúng ta về nhà thôi." Đối với việc đi tới nhà họ Tần, Hoàng Uyển Thanh trông còn có vẻ tích cực hơn so với chủ nhân như Tần Thanh Man. Cô ấy không chỉ nhớ bạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-cung-truong-phu-tuong-quan-xuyen-toi-nuoi-con-o-bien-cuong/4904637/chuong-532.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.