Hắn mãi chỉ sống trong cái thế giới tự mình tưởng tượng ra thôi.
Thẩm Bắc Mạc nhìn cô đầy si mê: "Không phải cố chấp, mà là anh quá yêu em, quá sợ mất em rồi."
Cố Niệm ngồi xuống ghế cạnh hắn: "Lúc tôi với Kỷ Tư Khiết cùng rơi xuống nước, người đầu tiên anh cứu lại là cô ta vốn đã biết bơi. Anh có biết khi anh bơi qua ngay bên cạnh tôi mà chẳng thèm đoái hoài, tôi đã tuyệt vọng cỡ nào không?"
Số phận thật trớ trêu.
Họ nên duyên cũng vì nước, cuối cùng cũng vì nước mà đẩy nhau đến bước đường cùng.
Thẩm Bắc Mạc trước giờ chỉ biết vợ mình ngã xuống sông, nào hay cô lúc ấy ở ngay bên cạnh hắn.
Chỉ nghe thôi mà hắn cũng đã cảm thấy tuyệt vọng, hận không thể g**t ch*t cái bản thân năm đó chỉ biết nhào vào cứu Kỷ Tư Khiết.
"Anh xin lỗi, Cố Niệm, anh... anh thật sự không biết lúc đó em cũng rơi xuống. Em gọi anh, anh lại không nghe thấy... Là anh súc sinh!"
Thẩm Bắc Mạc nghẹn ngào liên tục.
Người từng bao lần vào sinh ra tử còn chưa từng rơi lệ, giờ nước mắt lại không ngừng tuôn rơi.
Cố Niệm chỉ im lặng nhìn hắn, không nói nửa lời.
Sự yên lặng dửng dưng ấy khiến Thẩm Bắc Mạc càng thêm hoảng loạn.
Hắn nắm chặt tay cô: "Tất cả là lỗi của anh, sau này sẽ không như vậy nữa. Anh bị Kỷ Tư Khiết lừa gạt... Anh yêu em, Cố Niệm!"
Cố Niệm rút tay về: "Anh yêu tôi, vậy tại sao lại không tin em? Kỷ Tư Khiết lớn lên cùng anh, tôi không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-co-niem/5242428/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.