Cố Niệm nâng hành lý trong tay lên, cười nói: “Cũng không nhiều đồ lắm, em tự xách được, không nặng.”
“Không phải vì em mệt mới cần anh xách mà vì anh ở đây, anh muốn giúp em xách, em nên để mình được nhẹ nhàng một chút.”
Giang Ngọc Sơn dứt khoát lấy hành lý từ tay cô, bỏ lên xe.
Rồi lại vòng qua bên kia, mở cửa xe cho cô: “Cố nghiên cứu viên, mời lên xe!”
“Anh đừng trêu em nữa, anh Sơn.”
Cố Niệm bất lực cười, rồi bước lên xe.
Anh là anh trai hàng xóm của cô, lớn hơn cô ba tuổi, từ nhỏ đã là hình mẫu “con nhà người ta”, việc gì cũng làm xuất sắc.
Cô luôn rất ngưỡng mộ anh.
Hai nhà vốn là chỗ quen biết lâu năm, thường xuyên qua lại.
Nhưng năm Cố Niệm mười tám tuổi, bố mẹ Giang Ngọc Sơn gặp chuyện.
Nhà họ Cố khi đó cũng chẳng còn dư dả, bố mẹ cô phải đi lao cải, cô và hai anh trai bị đưa về nông thôn.
Mãi gần đây, nhà họ Cố mới liên lạc lại được với anh.
Đã lâu không gặp, cô ríu rít hỏi đủ thứ chuyện.
Giang Ngọc Sơn không thấy phiền chút nào, chỉ mỉm cười, từng câu từng chữ đều kiên nhẫn trả lời.
Chỉ là khi xe sắp đến cửa nhà họ Cố, Cố Niệm lại nhìn thấy hai vị khách không mời mà đến...
Thẩm Bắc Mạc và Kỷ Tư Khiết.
“Có cần anh giúp em xử lý không?” Giang Ngọc Sơn hỏi.
Anh từ nhỏ đã thế, dù có năng lực thay cô quyết định thì cũng luôn hỏi qua ý kiến của cô trước.
Mà những chuyện bản thân có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-co-niem/5242422/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.