Nhưng do hai người ít khi gặp nhau, mãi vẫn không có thai.
Lần này rốt cuộc mang thai được, lại không ngờ mất đi như vậy.
Cố Niệm cay sống mũi, không kìm được, nước mắt tuôn rơi.
Chính lúc này, Thẩm Bắc Mạc bước vào: “Khóc à? Cô còn mặt mũi mà khóc?”
“Cô có biết không, sau khi bị cô đẩy xuống sông, Tiểu Khiết sợ đến mức liên tục gặp ác mộng!”
Hắn siết chặt cổ tay Cố Niệm, nghiến răng nghiến lợi.
Cô bị hắn bóp đến mức cổ tay như muốn gãy, đau đến run rẩy: “Thẩm Bắc Mạc, buông tay! Tôi không đẩy cô ta, là cô ta đá tôi...”
“Câm miệng, còn dám ngụy biện! Là tôi quá nuông chiều cô nên cô mới dám hại xong Lạc Lạc lại hại Tiểu Khiết. Lần này tôi nhất định phải cho cô vào tù mấy hôm để nhớ đời!”
Cố Niệm vừa bị lạnh vừa sẩy thai, toàn thân mềm nhũn, không còn chút sức lực để phản kháng.
Cô ngồi thụp xuống đất: “Tôi không đi.”
Vài ngày nữa sẽ có người tới đón cô làm nghiên cứu, cô còn phải ở nhà chờ.
“Không phải cô muốn là được!”
Thẩm Bắc Mạc ngang nhiên bế cô lên.
Cố Niệm cố gắng giãy giụa trong lòng hắn, vừa giải thích: “Tôi không đẩy cô ta, là cô ta đá tôi xuống, rồi tự nhảy theo!”
“Cô là một con vịt cạn, nếu thực sự bị đá xuống nước, giờ còn sống nhăn răng mà cãi nhau với tôi chắc?”
“Tôi may mắn, được người ta cứu.”
“Trời rét thế này, bờ sông không một bóng người mà cô vừa khéo được cứu? Cô bịa đi, cứ tiếp tục bịa!”
Thẩm Bắc Mạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-co-niem/5242416/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.