Cả nhà ăn hết một con thỏ hoang, biếu Ninh lão gia tử nửa con gà rừng, hiện tại còn lại sáu con rưỡi.
Thời tiết oi bức nên không thể cất trữ nhiều thịt như vậy được lâu, vì thế Miêu Vân Anh liền gọi mấy người con dâu vào nhà bếp: “Ngày mai, các con đều mang nửa con thỏ hoang về nhà mẹ đẻ, xem như là tâm ý của mấy đứa.”
“Cảm ơn mẹ.” Diêu Thúy Phân vừa nghe mẹ chồng hào phóng để các cô mang thịt về nhà mẹ đẻ, lập tức cao hứng nói tiếng cảm ơn “Con thay mặt nhóm cháu trai cháu gái nhà mẹ đẻ cảm ơn mẹ, mấy đứa nhỏ đã sớm thèm thịt, lúc này nếu có ít thịt mang về khẳng định bọn nhỏ sẽ rất vui.”
Nhà mẹ đẻ Diêu Thúy Phân ở đại đội sản xuất thôn bên cạnh thôn Thanh Dương, hai thôn chỉ cách nhau một con sông. Tuy rằng cách nhau rất gần nhưng mỗi ngày đều phải bận rộn làm việc, hơn nữa con gái đã lấy chồng cũng không thể thường xuyên về nhà mẹ đẻ. Mặt khác, nếu về nhà mẹ đẻ cũng không thể đi tay không. Nhưng hiện tại cuộc sống của mọi nhà đều không quá tốt, nếu lấy đồ của nhà chồng chu cấp cho nhà mẹ đẻ thì nhà chồng lại thiếu hụt, điều đó đồng nghĩa con mình phải ăn ít một chút.
Tuy Diêu Thúy Phân không biết mình như vậy có được gọi là con gái đã gả ra ngoài như bát nước đổ đi hay không, nhưng cô vẫn muốn ích kỷ, không muốn con trai mình phải thiếu ăn.
Cũng may mấy người chị dâu bên nhà mẹ đẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-an-bao-doan-sung/1024818/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.