“An Bảo thật là đẹp.” Trần Văn Dân tiến nên nắm tay nhỏ của An Bảo, muốn duỗi tay xoa nắn gương mặt nhỏ của bé, nhưng lại bị Miêu Vân Anh đánh nhẹ một cái.
“Em gái còn rất nhỏ, không thể niết mặt nếu không em gái sẽ chảy nước miếng.”
Miêu Vân Anh đánh rất nhẹ, sắc mặt của Trần Văn Dân cũng không hề thay đổi, ngẩng đầu nhỏ lên nói: “Vốn dĩ em ấy đã chảy nước miếng.”
Cậu không niết mặt thì em gái cũng chảy nước miếng nha, bà nội gạt người.
“Cháu niết mặt thì em gái chảy nước miếng càng nhiều, không được niết mặt em. Mấy người các cháu cũng vậy, có biết hay không?” Miêu Vân Anh không yên tâm còn cảnh cáo mấy đứa cháu khác.
An Bảo: Tuy rằng bà nội có ý tốt nhưng cũng đừng nói ra chuyện mất mặt của cô có được không, cô không muốn nha.
Chảy nước miếng thật là chuyện xấu hổ mà.
Vương Tiểu Thảo ngăn Trần Văn Phú lại, quệt miệng thầm nghĩ: Ai hiếm lạ đi nựng mặt con nhóc đó chứ. Nhìn xem mẹ chồng thiên vị, cư nhiên lại để cho con nhóc đó mặc quần áo đẹp như vậy.
Thật ra, Vương Tiểu Thảo không muốn thừa nhận, khi nhìn thấy tiểu An Bảo mặc quần áo mới, trong phút chốc cô ta cảm thấy con nhóc này cũng thật đẹp. Không, khẳng định là cô ta hoa mắt rồi, tuyệt đối là vậy.
An Bảo cảm thấy thoải mái, dễ chịu khi nằm trong lòng của Miêu Vân Anh, căn bản không thấy được gương mặt chanh tinh* của bác hai gái. Cô chỉ cố gắng dùng sức rướn người lên bàn xem
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-an-bao-doan-sung/1024799/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.