“Thế nào mà tôi lại thấy nhà thông gia mang đến mấy bó rau, đây là trong nhà không được phân lương thực nên cuộc sống rất khổ cực sao? Sao tôi không nghe Tiểu Thảo nói gì với tôi, vậy mà tôi lại nghe được Cẩu Đản nhà bà mỗi ngày đều ăn một cái trứng gà bồi bổ.”
Thời đại này, trứng gà rất quý nên nhiều nhà đều luyến tiếc không nỡ ăn. Vì trứng gà có thể mang đến trạm thu mua bán lấy tiền, hoặc trực tiếp mang đi trao đổi đồ vật.
Vương gia đến đông đủ cả nhà, dù không mang tiền biếu nhưng nếu mang theo một ít trứng cũng được, vậy mà lại chỉ mang mấy bó rau khô héo.
Tiệc trăng tròn hôm nay Trần gia bọn họ cũng cắt một miếng thịt để làm thức ăn, có thể để mọi người ăn no.
Vương gia từ già trẻ lớn bé đều đến ăn tiệc, bà vốn dĩ dự tính đủ số bàn tiệc, bọn họ còn có thể ăn nhiều hơn sao? Dù có bà cũng không nghĩ để Vương gia chiếm tiện nghi.
Khóe miệng bà Vương co rút lại, thầm nghĩ bà già này thật đúng là kỳ quặc, không biết giữ thể diện cho nhà thông gia, liền nói thẳng ra như vậy để cả nhà bọn họ làm trò trước mặt mọi người.
Bà ta cứ nghĩ Miêu Vân Anh làm mất mặt mình, lại không nghĩ đến vốn dĩ chính bà ta không cần mặt mũi, vậy mà còn muốn trông cậy người khác giữ mặt mũi cho mình.
“Bà thông gia cũng đừng quá so đo, không phải tôi đã sớm đưa tiền biếu cho Tiểu Thảo sao.” Bà Vương đã sớm nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-an-bao-doan-sung/1024791/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.