“Lão già, ông mau dậy đi, tôi lại nằm mơ, giấc mộng y hệt như ngày hôm qua, chắc chắn sẽ có đứa bé của thần tiên đầu thai thành cháu trai nhà chúng ta.” Miêu Vân Anh hưng phấn, hai mắt sáng rực, bà dùng chiếc quạt hương bồ đập đập ông chồng nhà mình.
Trần Căn Sinh lại bị lay tỉnh, lần này ông bất chấp cánh tay đau, liền xoay người ngồi dậy: “Thật sự là giống nhau như đúc? Không phải là vì bà ngày ngày mơ tưởng đến chuyện tốt nên mới nằm mơ?”
“Thật sự là giống nhau như đúc, cái lão già chết tiệt này tôi lừa ông làm gì, nhà chúng ta thật sự sắp có cháu trai là đứa bé của thần tiên đầu thai.” Miêu Vân Anh cảm thấy đứa bé của thần tiên cũng là thần tiên, như vậy còn không phải là thần tiên đầu thai đến nhà bà sao.
Trần Căn Sinh từng là chiến sĩ tiêu biểu trong kháng chiến chống Nhật, cũng được xem như tiếp thu được nền giáo dục hơn nhiều người, vì thế lúc này khi nhắc đến thần tiên ông vẫn không tin, liền nói một câu: “Thật là cháu trai của chúng ta? Sao tôi nhớ hôm qua bà chỉ nói là đứa bé, cũng chưa nói là cháu trai?”
Đứa bé thì có bé trai cùng bé gái, bà vợ nhà hắn thích bé trai. Nếu không phải bà ấy thích cháu trai đến điên rồi nên mới mơ thấy giấc mơ hệt như ngày hôm qua, như vậy thì vấn đề này liền có sự khác biệt.
Miêu Vân Anh không nghĩ đến khi Trần Căn Sinh còn sống lại có lúc nói ra những lời sắc bén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-70-an-bao-doan-sung/1024771/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.