Tào Lượng trợn tròn mắt, lưu manh nói: “Chỉ với cô? Cô nói cô là ân nhân? Cô xứng sao? Là vì cô đen? Vì cô xấu? Hay là vì cô mất răng nhìn như chó ghẻ? Mau ra ngoài, nếu cô không ra ngoài tôi liền gọi bảo vệ kéo cô ra.”
Tô Tam Nha bị mất răng ở cửa miệng, tức giận đến mức suýt chút nữa không trở mình, cô ta làm sao có thể xấu được? Người đàn ông này có biết nói chuyện không? Cô ta căm hận nhìn Tào Lượng cao to vạm vỡ, nhưng lại không dám đối đầu trực tiếp với anh ta, chỉ có thể ngồi ngoài cửa chờ đợi, trong lòng tràn đầy oán hận.
Cô ta cũng không tin, chờ đến khi người đàn ông kia tỉnh lại và cưới mình, cô ta nhất định phải cho người lính mù này biết thế nào là đẹp.
Tào Lượng đóng sầm cửa lại, quay lại đã thấy đại đội trưởng của mình đã mở mắt ra, ánh mắt sắc như dao, không có một chút yếu ớt hay bối rối.
Kích động cúi người, nhỏ giọng nói: “Đại đội trưởng, anh tỉnh rồi sao? Tôi biết anh giả bộ ngủ, gây tê cục bộ sao có thể hạ gục được anh, nữ nhân bên ngoài có phải có vấn đề hay không?”
Tạ Trăn không có phủ nhận, khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu tình: “Cậu nhìn thấy cái gì?”
Tào Lượng cười lạnh: “Những cái khác tôi không nhìn thấy, nhưng mà ánh mắt của người phụ nữ xấu xí kia như hận không thể ở trên người anh vậy, trên mặt không che giấu được tham lam, giả vờ như người khác cái gì cũng không nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-xuyen-thanh-em-dau-boss-phan-dien/4382845/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.