Bà Tô nhất thời liền xù lông, cái gì? Phải đưa tiền? Bà ta ôm chặt túi, thế nào cũng không chịu cho.
Ông Tô lại cầm chìa khóa từ trong tay bà tới, mở tủ đưa tiền cho ba Tô, “Thằng Năm, trong nhà điều kiện gì con biết, bệnh của đứa nhỏ muốn chữa, cha đều biết. Cha cũng biết con đau lòng con gái, không muốn con gái của mình chịu phần tội này. Nhưng cha vẫn muốn nói một câu, chúng ta không giàu, kiếm tiền không dễ dàng, con cái..., sau này còn có thể có.”
Đến đây bà Tô lập tức nổi giận với ông Tô: “Ông hay quá nhỉ, một trăm đồng nói cho là cho. Một trăm đồng đấy, phải tiết kiệm bao lâu? Không ăn không uống, phải tích góp một năm, ông thì hay rồi, hào phóng quá nhỉ.” Nói xong, bà ta liền khóc nháo, “Sau này còn sống như thế nào?”
Tô lão Bát cũng nói: “Cha, tiền này là công trung, không phải một mình anh Năm, sao cha có thể vì một mình anh ấy mà đưa tiền của mọi người chứ?”
Những người khác đều gật đầu tán thành, những lời này của lão Bát nói rất đúng.
“Chúng mày thì biết cái gì? Mẹ mày ngu ngốc thì thôi, chẳng nhẽ chúng mày không biết ẩn tình trong này?”
Tô lão Bát sửng sốt.
“Cha, ý ba là anh Năm có thể động tay động chân? Nhưng...”
Ánh mắt Tô lão Bát mở to, vẻ mặt không dám tin.
“Nhưng lúc bác sĩ nói, thì con cũng ở đấy, bác sĩ không có khả năng phối hợp với anh Năm nói những lời này. Anh Năm tuy rằng là một thầy thuốc, nhưng cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-xuyen-thanh-cam-ly/4082822/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.