Ba Tô lười giải thích với Bà Tô, chú ấy có giải thích cũng vô dụng, bà Tô sẽ không hiểu cũng sẽ không nghe.
Trong mắt bà ta, lấy tiền từ tay bà ta, đó là một sự lãng phí tiền bạc. Nhưng chưa bao giờ nghĩ đến, số tiền này là ai kiếm được, tiền trong nhà, có bảy phần đều là chú ấy kiếm được rồi nộp lên.
“Bà lắm lời như thế làm gì hả?” Ông Tô lại trừng mắt nhìn Bà Tô một cái, đã là lúc nào rồi, bà ta còn đang đau lòng chút tiền kia? Bà Tô há miệng, rất muốn nói chuyện, nhưng lời muốn nói ra lại bị ông Tô trừng cho im thim thít.
Ánh mắt ông Tô không thể hiểu được, nếu còn lề mề thì ông ta sẽ không tha cho bà Tô.
Bà Tô cuối cùng đành phải nín nhịn những gì muốn nói lại, cực kỳ ấm ức, lại oán hận trừng mắt nhìn mẹ Tô một cái, dều do cái đồ bại gia này gây ra cả.
Đối với cái trừng mắt kia của Bà Tô, mẹ Tô cũng không để vào mắt, thím ấy không giống như trước kia sẽ lùi bước cúi đầu nữa, mà là trực tiếp trừng lại bà ta.
Thím ấy sẽ không giống như trước kia, bởi vì áy náy, mà không dám phản kháng bà Tô.
Từ giờ khắc này trở đi, thím ấy phải vì mình mà sống, vì gia đình này mà sống, sẽ không vì đại gia đình mà hy sinh gia đình nhỏ này.
Con gái của mình bây giờ sống hay chết cũng không biết, đương gia nói không có mạch đập, nhưng kiên trì muốn lên bệnh viện, hẳn là vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-xuyen-thanh-cam-ly/4082807/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.