Hạ Nham kinh hãi nhìn giấy tờ nhà trong tay, lại nhìn sang Kim Tú Châu, “Mẹ, mẹ nhiềutiền quá tiêukhông hết à? Ba có biết việc này không?”
Kim Tú Châu nghe con trai hỏi vậy có hơi chột dạ, nói lảng sang chuyện khác: “Con ở ký túc xá thế nào? Ở tầng mấy?”
Hạ Nham mặt lạnh te nhìn mẹ, “Mẹ, con không còn dễ bị lừa gạt giống khi còn nhỏ nữa đâu.”
Kim Tú Châu sờ sờ mũi, “Nhà ăn thế nào? Đi xem có món gì ngon?”
Hạ Nham nghe mẹ nói vậy lại có chút mềm lòng, nhíu mày nói: “Mẹcòn chưa ăn cơm?”
Sau đó lại nói: “Được rồi, vừa đi vừa nói.”
Kim Tú Châu biết không tránh được, đành phải vừa đi vừa nói rõ ngọn ngành, chỉ là có mấy việckhông có cách nàogiải thích rõ ràng vớiHạ Nham. Những gì trải qua trong kiếp trước đã có ảnh hưởng sâu sắc với cô, cô đã quen tính toán cho cuộc sống sau này. Cô không muốn sau này cả ba đứa con phải chịu khổ sở gì, dù gì cũng phải để lại chút tài sản cho mỗi đứa.
Trước kia bị quản lý quá nghiêm ngặt không cơ hội, hiện giờ đã khác trước, Kim Tú Châu cảm thấy giờ đúng là thời cơ tốt.
Số tiền có trong nhà không thể để không cho lãng phí được, chỗ nào cần tiêu là phải tiêu, hiện giờ cô muốn thử trước đã, góp vốn cho nhà máy của Uông Linh cũng vì lý do đó. Mà giờ cô chỉ mới bắt đầu, sau này cô còn muốn góp vốn vào nhiều nhà máy hoặc là cửa hàng khác, so với việc tự mình làm chủ phải bận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-qua-phu-tai-gia/4903552/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.