Editor: Sweetie
Vừa dứt lời, thằng bé bị cô túm lấy càng điên cuồng giãy giụa, Liễu Tố Tố biết mình đã đoán đúng.
Tiểu Lộ không nói lời nào, cố gắng hất tay Liễu Tố Tố ra, nếu là đứa trẻ khác, Liễu Tố Tố sẽ chỉ lấy lại móng giò rồi thả nó đi.
Nhưng lúc này bên ngoài mưa xối xả, chưa kể đầu tóc quần áo Tiểu Lộ ướt sũng, lúc cô nắm lấy tay nó cũng cảm làn da nóng đến dọa người, khuôn mặt gầy gò hơi đen ẩn ẩn ửng hồng, không cần nghĩ cũng biết đứa nhỏ này dầm mưa đã lâu.
"Dì buông tôi ra! Buông ra! Không buông ra là tôi gọi người đó!" Tiểu Lộ la lớn.
Liễu Tố Tố không cầm ô, trên người mặc áo tơi cồng kềnh, trong tay còn cầm một chén thịt, sợ thằng bé chạy mất liền nói∶
"Con đói bụng đúng không? Cùng dì trở về ăn một chút gì nhé?"
"Tôi không đói bụng!"
Tiểu Lộ hô lớn, vừa dứt lời bụng nó vang lên tiếng "ục ục", âm thanh kia cách tiếng mưa Liễu Tố Tố vẫn nghe được rõ ràng, không biết đứa nhỏ này đã đói bụng bao lâu rồi.
Trong lòng cô chua xót, cười cười∶
"Còn nói không đói bụng! Cùng dì về ăn chút gì nhé? Ở ngay bên kia, không xa đâu, ăn xong rồi dì để con đi được chưa?"
Liễu Tố Tố chỉ chỉ căn nhà phía sau, Tiểu Lộ quay đầu nhìn lại, phát hiện đây là nhà của người đó, nhà của phó đoàn trưởng Hàn.
Trí nhớ của Tiểu Lộ rất tốt, nó nhớ lại lúc cha
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-nuoi-con-o-dai-vien/3125657/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.