Sau khi cơm nước xong, Trình Như Bình trở về cùng Lý Minh Phong bởi buổi chiều hai người còn phải đi làm! Còn lại bốn đứa con thì cô ấy để lại nhà ông ngoại bà ngoại để chúng chơi chung với ba đứa nhỏ Đại Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo.
Buổi chiều ba Trình và Trình Hải Quân cũng đi làm, còn mẹ Trình vẫn ở nhà với con gái và cháu ngoại.
Trình Như Lan định ở lại qua đêm ở nhà họ Trình, sáng mai mới trở về, nếu buổi chiều mà về, đi đến nửa đường trời đã tối, trời tối đi đường tối thì không an toàn.
Buổi chiều Trình Như Lan và mẹ Trình ở nhà chăm sóc mấy đứa nhỏ, sau đó xử lý cá chạch và mấy con lươn mà Hải Quân bắt về lúc sáng, buổi tối có thể làm đồ ăn cho chúng ăn thử.
Đến 6 giờ chiều, mọi người trong thôn từ đồng trở về.
Cha Trình cùng Trình Hải Quân cũng trở về, trên mặt hai người đầy vẻ mệt mỏi, hiện tại đúng vào lúc phải thu hoạch vụ mùa, là thời điểm quan trọng nhất trong năm, cũng là thời điểm mệt nhọc nhất của người nông dân.
Như Lan đổ đầy chén nước chạy đến cho mỗi người một chén.
Tam Bảo nhìn thấy cậu út trở về, chạy đến gọi “Cậu út, cậu út!”
Bọn trẻ con này thích cậu út nhất, cậu út không chỉ thích dẫn các bé đi chơi, lại còn chuẩn bị các món nướng thật ngon cho các bé, ăn cá nướng, khoai lang đỏ khô, khoai lang nướng, xíu mại viên..
Dù sao ở trong lòng bọn chúng cậu út là vô cùng tài giỏi, là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-mang-theo-he-thong-nuoi-con-lam-ruong/3912187/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.