Bao năm qua, bọn họ đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi. Khi ở trước mặt cha mẹ cậu còn ngoan ngoãn chút, nhưng chỉ vừa rời khỏi mắt, cậu lại chứng nào tật nấy. "Những đứa khác thì không sao, em thấy đứa ngốc nhà Nhị Bảo sắp bị thằng bé nhà mình dạy hư rồi. Em vẫn luôn cảm thấy có lỗi với Nhị Bảo." Nói đến đây, Hứa Nam Nam đỏ mặt. Con trai mình dạy hư con trai của con trai mình, chuyện gì vậy chứ. Lâm Thanh Bách nói: "Anh nghĩ đứa bé này sẽ từ từ tốt hơn thôi, nhà mình trước giờ không có ai hư hỏng cả. Hơn nữa, mấy năm này thằng bé chỉ ham chơi chút chứ nó chưa làm ra chuyện phạm pháp tày trời gì." "Suốt ngày ăn mặc lòe loẹt, dính tai tiếng với đủ loại sao nữ, còn thường xuyên chạy ra nước ngoài chơi nữa. Anh thấy thằng bé đứng đắn chỗ nào? Em chỉ không hiểu sao nhà mình lại sinh ra một đứa bé như vậy. Nếu không phải năm ấy, mấy người các anh trông nom ở ngoài hết thì em đã nghĩ nhà mình ôm nhầm con rồi." "Làm sao có thể ôm nhầm được, em nhìn mặt thằng bé đi, không nói cái khác chứ hai lúm má đồng tiền giống hệt em, không lẫn đi đâu được." Đây cũng là nguyên nhân Lâm Thanh Bách đặc biệt yêu thương đứa nhỏ về già mới có này. Thằng bé là đứa nhỏ nhất và cũng giống Nam Nam nhất, bảo sao ông không thương cho. Nghe vậy, Hứa Nam Nam buồn bực muốn chết. Nam sinh nữ tướng, ban đầu sao không dứt khoát là nữ luôn đi. Thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247805/chuong-818.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.