Chu Thắng Nam nghiêng người dựa vào khung cửa, nhếch miệng cười một cái, nhưng trong mắt lại không có ý cười: "Cậu bé ơi, cô muốn nói chuyện với chú hai của cháu, cháu ra ngoài chơi một lát được không nào?" Giọng nói lạnh lùng làm cho Nhị Bảo cũng phát run lên. Cậu bé vội vàng bưng đĩa trái cây chạy ra ngoài, thế giới của người lớn sao lại phức tạp như vậy, cậu bé vẫn không hiểu được, dù sao chú hai là đàn ông có bị đánh cũng không sao. Nhị Bảo vừa ra khỏi cửa thì Chu Thắng Nam đã bước vào trong phòng, trở tay đóng cửa lại. Ngay sau đó nghe được âm thanh chói tai phát ra từ trong căn phòng. Nghe được âm thanh bên trong, Nhị Bảo nuốt ngụm nước bọt. Chú hai nói không sai mà, đồng chí nữ thật đáng sợ, đặc biệt là một đồng chí nữ thông minh. Lâm Thanh Tùng lại quay về nhà. Cậu ta chuyển đến sở nghiên cứu mới được một tháng, lời thề ở tới tuổi già lúc đầu còn chưa đạt được thì bản thân đã ỉu xìu chạy về. Sau khi trở về, cả người giống như người mất hồn. Nhị Bảo lo lắng Lâm Thanh Tùng bị đánh ngốc luôn, cậu bé sợ sệt, thế là cậu bé nói chuyện này cho cha mẹ và các anh em. Đại Bảo rất khó xử. Nếu là đàn ông đánh, cậu bé sẽ không nói lời nào, chắc chắn sẽ đến giúp chú hai báo thù. Nhưng đây là bị một người phụ nữ đánh… vậy thì coi như là hai người đánh nhau tay không với nhau đi. Hứa Nam Nam nói: "Đáng đời cho cái miệng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247789/chuong-802.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.