Nhìn làn da bị rám nắng của Tiểu Mãn, mũi Hứa Nam Nam không nhịn được cảm thấy cay cay: "Được rồi, không tranh với em, chúng ta về nhà thôi." Nhà của Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam là một ngôi nhà hai tầng có sân vườn. Ở lầu trên và lầu dưới có mấy phòng, Tiểu Mãn tới vẫn có phòng ở. Hứa Nam Nam cố tình sắp xếp cho cô ấy một căn phòng vô cùng ấm áp, rèm cửa sổ và ga trải giường màu xanh nhạt, trông vô cùng sạch sẽ thoải mái. Tiểu Mãn vừa vào nhà đã cảm nhận được tâm ý c*̉a chị mình, cô ấy kéo tay Hứa Nam Nam cả nửa ngày không chịu buông: "Chị, sao em lại may mắn như thế chứ." "Biết thì tốt, sau này cũng đừng xuống những vùng nông thôn như thế nữa, vất vả lắm, phải học cách hưởng phúc đi." Hứa Nam Nam cảm thấy con gái nên phải nuôi một cách sung sướng mới tốt. Ngay từ nhỏ Tiểu Mãn đã không được ăn uống đầy đủ, sau đó lại đi làm thanh niên trí thức, phải ăn uống khổ sở nhiều năm. Mặc dù cực khổ, nhưng lại thu được không ít lợi ích. Những người bạn kia, những mơ ước kia, những phấn đấu kia, cũng đủ khiến cô ấy nhận được lợi ích suốt cả đời. Hứa Nam Nam thấy Tiểu Mãn như thế, biết cô ấy đang nói thật, trong lòng cũng vô cùng vui vẻ và yên tâm. Trong hai người em gái, người cô thấy không yên lòng nhất chính là Tiểu Mãn. Bây giờ nhìn lại, sau này cô em gái này thật sự không cần cô quan tâm nữa rồi. Bởi vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247767/chuong-780.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.