Suy cho cùng, bọn họ đã ở lại nơi này nhiều năm như vậy, nếu như không có người đến đón mà phải tự về thì quá thê lương. Lâm Trường Chinh xua tay: "Đợi thêm mấy ngày nữa đi. Không cần gấp." "Ôi chao, được thôi, vậy thì tôi đi trước đây. Chúng ta gặp lại ở thủ đô. Mấy lão già như chúng ta cũng phải tái xuất giang hồ rồi." Ông Chu hăng hái khí phách vác túi ra cửa. Ở bên ngoài, con gái và con rể vội vàng chạy đến nhận đồ trong tay ông ấy, sau đó cẩn thận từng li từng tí đỡ người lên xe. Lâm Trường Chinh trở về nhà của mình với vẻ hâm mộ. Lý Uyển đang nấu cơm, thấy ông vào nhà thì nói: "Ông Lâm, bao giờ chúng ta về?" "Gấp cái gì." Lâm Trường Chinh bình tĩnh nói. Ông ngồi xuống ghế rồi châm một điếu thuốc. Lý Uyển thở dài, sau đó không nói gì nữa. Chuyện từng trải mấy năm qua đã mài mòn mọi suy nghĩ của bà ta. Bây giờ, bà ta chỉ ngóng trông cả nhà được đoàn tụ. Vì thế, bà ta không còn nghĩ đến mấy chuyện lung tung rối loạn đó nữa. Đôi khi bà ta còn cảm thấy thật khó tin khi nhớ đến những chuyện mà mình đã nghĩ trước đây. Hoặc là như ông Lâm đã nói, chút suy nghĩ nhỏ nhen của bà ta vẫn chưa thay đổi hoàn toàn, và định mệnh đã định trước bà ta phải trải qua thử thách mới có thể suy nghĩ lại. Người ở trong nông trường lần lượt rời đi. Những người còn lại cũng đều thu thập đồ đạc chuẩn bị tự mình rời đi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247757/chuong-770.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.