Ba đứa nhỏ đều nghĩ nếu như cuộc sống cứ như vậy mãi thì tốt quá. Lâm Thanh Bách đã không về nhà suốt nửa tháng nay. Ngày anh về, phong trần mệt mỏi. Ba đứa nhỏ vội vàng ôm chặt lấy anh. Hứa Nam Nam lo lắng nhìn anh. Lâm Thanh Bách mỗi tay xách một đứa, còn có một đứa đu trên người anh, anh đến trước mặt Hứa Nam Nam, đặt bọn nhỏ xuống đất rồi ôm chầm vợ con của mình: "Tốt rồi, sau này gia đình chúng ta có thể yên tâm ở bên nhau rồi. Qua đợt này, anh có thể đón ông nội bà nội của em đến đây rồi." Trái tim vẫn treo lơ lửng của Hứa Nam Nam mấy ngày nay cuối cùng cũng có thể đặt xuống. Chóp mũi và hốc mắt không ngăn được cảm giác chua xót, chờ khi đầu mũi ửng đỏ và nước mắt chảy ra ngoài. Cô ôm chặt Lâm Thanh Bách vào lòng và khóc toáng lên. Mọi thứ đang trở nên tốt hơn, những ngày khó khăn nhất cuối cùng cũng trôi qua. Sau thời kỳ quá độ này, đất nước này sẽ trở nên lớn mạnh, giàu có và sung túc giống như trong ký ức của cô. "Sao mẹ lại khóc?" Nhị Bảo nói. Đại Bảo đảo mắt nói: "Mẹ nhớ cha đấy. Phụ nữ chính là như vậy, không thể nào rời khỏi chồng của mình." "Ra ngoài, ra ngoài, mấy đứa nhỏ xấu xa này, chẳng nói được câu nào đàng hoàng." Hứa Nam Nam đang khóc rất nhập tâm, nhưng sau khi nghe cuộc đối thoại của hai đứa nhỏ thì giận đến mức khóc không ra nước mắt được nữa. Ba đứa nhỏ chợt phát hiện từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247755/chuong-768.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.