Lần này không còn là tự Ngô Kiếm gây chuyện vặt vãnh nữa, mà có văn kiện chính thức của ủy ban cách mạng. Ủy ban cách mạng đã nhúng tay vào, ngay cả quản lý mỏ Cao và các lãnh đạo mỏ khác cũng không nói được gì. "Ai dám ra tay?" Mấy đồng nghiệp trong ủy ban mỏ lập tức đứng dậy chắn trước mặt Hứa Nam Nam. Lưu Song Song kéo Hứa Nam Nam ra sau lưng mình, không cho ai động đến cô. Ủy ban cách mạng gì đó không liên quan gì đến bọn họ cả. Nhiệm vụ của bọn họ là bảo vệ mục tiêu. Không phải là chỉ thị của lãnh đạo cấp trên thì ai cũng không thể bắt người từ tay bọn họ. Ngô Kiếm dẫn theo một số công nhân trẻ khỏe, tràn đầy tự tin chỉ vào Lưu Song Song nói: "Cán sự Lưu, cô làm như vậy là bao che, sẽ bắt cả cô đi luôn đấy. Cô tự mình nghĩ cho kỹ, có nhất thiết vì một người không liên quan mà hủy hoại tương lai của bản thân không." "Anh muốn nói gì thì nói, dù sao ai cũng không được bắt người. Ngô Kiếm, đừng tưởng ủy ban cách mạng lên tiếng là anh có thể diễu võ dương oai, cũng sẽ có lúc anh phải chịu khổ thôi." "Ai chịu khổ còn chưa biết đâu." Ngô Kiếm khinh thường nói. Cơ hội tốt thế này, nếu như anh ta không bắt thì quá có lỗi với bản thân. Sau này đừng nói đến vị trí quản lý mỏ, anh ta sẽ còn có thể vào được cả ủy ban huyện ấy chứ. Đợi các cán bộ ủy ban huyện và cán bộ của hầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247739/chuong-752.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.