Chu Phương cảm động đến cay mũi. Mấy lần xém bật khóc, toàn bị Hứa Nam Nam nói lại. "Đang ở cữ không được khóc." "Nam Nam, em đối xử với chị thật tốt, chị không biết phải nói như thế nào nữa." Chị ấy lấy tay dụi dụi mắt, cảm thấy khi hoạn nạn mới thấy được chân tình. Vẫn là Nam Nam đối xử tốt với chị ấy. "Thôi, chúng ta lại còn nói những lời khách sáo vậy để làm gì cơ chứ?" Hứa Nam Nam cười, rồi lại đi qua nựng em bé. Bác sĩ Từ qua đây để xem em bé, cười nói: "Tính tình đồng chí Vu tốt thật đấy, ngày nào cũng đến đây." "Chỉ là giúp một tay thôi mà." Hứa Nam Nam cười nói. "Cô làm xong việc ở đây cũng nhanh chóng về đi, người yêu của cô đang đợi ở dưới kìa." Bác sĩ Từ cười cười, không làm phiền bọn họ nữa, lại đi ra ngoài. Nghe Lâm Thanh Bách đã đến, Hứa Nam Nam cũng không ở đây nữa. Giúp em bé quấn khăn xong thì bế đặt bên cạnh Chu Phương, dặn chị ấy chiều tối sẽ đến lần nữa, rồi mới xuống dưới gặp Lâm Thanh Bách. Dạo này tuyết rơi lớn, không nên để lạnh. Ra khỏi cửa, Hứa Nam Nam nhìn thấy Lâm Thanh Bách đẩy xe đợi ở ngoài, chau mày nói: "Anh đến đây làm gì vậy, không phải nói bận sao?" "Anh không yên tâm để em một mình nên qua đây đón em." Lâm Thanh Bách cười cười nhìn cô sưởi ấm tay cho mình, lúc chạm vào đôi tay ấm áp của cô thì anh thu tay lại. "Anh không lạnh à." Hứa Nam Nam trợn mắt. "Đừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247702/chuong-715.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.