Trên đường đi, Lâm Thanh Bách hỏi cô muốn đi nơi nào, nhưng cô cứ thần bí không chịu nói. Cũng không biết có phải vì đã lâu không đến tỉnh lỵ hay không. Lần này đến đây, Hứa Nam Nam lại thấy cảm giác rất khác với lần trước. Có thể là vì Nam Giang quá thái bình. Ngoại trừ một chút náo loạn nhỏ ở trường học thì trên cơ bản đều không có gì thay đổi, cho nên cô chưa từng cảm nhận được. Đến khi đến tỉnh lỵ, vừa so sánh đã thấy sự khác biệt trong đó. "Em muốn đi đâu?" Lâm Thanh Bách như chẳng thấy lạ trước những thay đổi này, anh vẫn nhìn Hứa Nam Nam với vẻ mặt như thường. Hứa Nam Nam vừa muốn kéo tay Lâm Thanh Bách thì đột nhiên phát hiện mấy người đứng gần đó đều nhìn mình. Cô buông tay ra theo bản năng thì những người đó mới không nhìn nữa. Ngay cả nắm tay cũng không thể tùy ý. Cô nhét tay vào túi: "Đến thư viện tỉnh lỵ xem sách đi, đã lâu không đến xem rồi." Thư viện lúc này có không ít sách. Nhưng không phải ai cũng có thể đến. Về cơ bản, chỉ có một số công nhân viên chức mới có thể nhận được đãi ngộ như này. Cô và Lâm Thanh Bách là người Nam Giang nên không thể vào thư viện. Nhưng Lâm Thanh Bách có đơn vị liên quan ở tỉnh lỵ, có quan hệ là có thể vào. Bởi vì hôm nay là ngày nghỉ nên người đến xem sách rất nhiều. Mọi người đều rất tuân thủ quy định, cầm sách yên tĩnh ngồi trên ghế, người không có ghế thì trực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao/5247670/chuong-683.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.